Cổng Thông Tin Đại Học, Cao Đẳng Lớn Nhất Việt Nam

Kể về một việc tốt mà em đã làm

Làm được việc tốt luôn mang lại rất nhiều cảm giác tốt mọi người. Họ có thể cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc vì đã giúp được một ai đó. Bên cạnh đó có thể để cho người thân, bạn bè, gia đình tự hào về bạn và công việc mà bạn đã làm. Hôm nay, tintuctuyensinh sẽ hướng dẫn cho các bạn làm một bài văn kể về một việc tốt bạn đã làm.

1. Dàn ý bài kể về một việc tốt mà em đã làm

kể về một việc tốt mà em đã làm
Kể về một việc tốt mà em đã làm

Mở bài kể về một việc tốt mà em đã làm

– Giới thiệu những việc tốt em đã làm trong quá khức.

– Kết quả của công việc mang lại cho bạn là gì?

Thân bài kể về một việc tốt mà em đã làm

– Bạn đã làm gì tốt? Kể chi tiết

– Bạn làm công việc khi nào và ở đâu?

– Có bao nhiêu người hay chỉ một mình bạn làm điều tốt?

– Có ai khác chứng kiến sự việc không?

– Tâm trạng của người được bạn giúp đỡ như thế nào: vui vẻ, hạnh phúc?

– Bạn có cảm thấy vui khi làm được công việc tốt đó không?

– Đưa ra suy nghĩ và cảm nhận của bạn sau khi hoàn thành công việc.

Kết luận kể về một việc tốt mà em đã làm

Kết thúc lại vấn đề và nói về việc thực hiện các hành động tốt trong tương lai của chính bạn. Và hướng dẫn bạn bè cùng làm việc tốt

2. Bài văn mẫu chi tiết kể về một việc tốt mà em đã làm

Tôi vẫn nhớ đó là vào một buổi sáng mùa đông khá rét, trời ít sương, những tia nắng yếu ớt ló dạng sau bóng cây nhưng cái rét vẫn còn vương trong gió. Chúng tôi có một lớp học thể dục ở ngoài trời, học sinh tụi tui ai ai cũng co rúm vì lạnh, hai tay ôm chặt túi quần mà không muốn rời. Trong khi chúng tôi đang bắt đầu đợi cô giáo vào lớp chuẩn bị cho tiết học, có một bà cụ xuất hiện tiến lại gần chúng tôi.

Bà già có dáng hình gầy guộc, chao đảo trong gió lạnh của mùa đông. Bà mặc một chiếc áo sơ mi đã sờn không còn nhìn rõ nó màu gì, có lẽ trước đó là màu đỏ, nhưng mặc lâu đã chuyển sang màu nâu bạc, ống tay áo đã sờn vì được mặc nhiều, trên tay áo có vết ố khiến người ta không dám đến gần.

Hai tay bà run lên vì lạnh, gương mặt trông rất khắc khổ, mắt mờ, miệng gần như tím tái và run rẩy. Bà cụ tiến lại chỗ chúng tôi đang tụ tập trên sân trường, trên tay cầm một cái giỏ đựng: kẹo cao su, vài gói tăm bông, vài gói tăm và bật lửa …

Hình ảnh này quả thực rất quen thuộc với chúng ta, bởi mỗi ngày đi học về, chúng ta đều được những người như bạn rủ đi mua. Bạn bè tôi thấy bà đến gần đều đứng sang một bên, bà cụ mời người nọ, người kia vẫy tay ở đó.

Các bạn có vẻ bực bội, đi từ bạn này sang bạn khác mong có tấm lòng hảo tâm giúp đỡ mua giùm bà một ít đồ. Nhưng bà ấy đã đi gần hết lớp học mà vẫn không có ai đưa tay ra giúp đỡ. Có một số người vẫn nói “bà ấy bẩn quá” “sao các bác bảo vệ lại có thể cho bà ấy vào đây” …

Rồi bà ấy từ từ bước đến chỗ tôi. Tôi cũng như những người bạn khác, chỉ cần lạnh lùng xua tay, những tưởng bà cụ sẽ bỏ đi. Nhưng khi bà ấy đến gần, ánh mắt của bà ấy nhìn tôi tha thiết, như cầu xin hãy giúp bà cụ, lúc đó tôi không còn dũng khí để nhấc cánh tay của mình lên nữa.

Tôi nhìn lại bà ấy, rồi lục từ túi này sang túi khác, không còn một xu trong người để mua được gì cho bà cả. Thực sự lúc đó tôi cảm thấy mình bất lực quá, trong khi bà hết mực cầu xin sự giúp đỡ mà tôi không thể làm gì để giúp bà. Tôi chợt nhớ ra mình vẫn còn một cái bánh bao mẹ mua cho bữa sáng, chưa kịp ăn thì đã đến lớp. Tôi quyết định lấy chiếc bánh bao đó, đưa hai tay một cách trân trọng cho bà và nói:

– Bà ơi, con không có tiền mua cho đồ của bà, chỉ có cái bánh này thôi, bà cầm lấy mà ăn đi ạ. Lần sau khi bà đến, tôi nhất định sẽ lấy tiền tiết kiệm để mua hàng cho bà nhé.

Tôi đưa chiếc bánh cho bà cụ, đôi mắt của bà đột nhiên hiện lên vẻ rạng rỡ và tràn đầy yêu thương. Bà cụ nhận lấy chiếc bánh từ tay tôi, đôi tay bà lạnh ngắt chạm vào tay tôi khiến tôi giật mình. Chắc cuộc đời bà rất khổ nên ở tuổi này bà vẫn vất vả đi bán hàng rong. Bà cụ nhận lấy chiếc bánh và cảm ơn tôi rối rít, giọng bà nghẹn ngào, khóe mắt ươn ướt.

Như nghĩ ra điều gì đó, bà cụ vội vàng lấy một viên kẹo trong giỏ đưa cho tôi  và nói rằng đó là quà cho lòng tốt của tôi dành cho bà. Tôi quyết định không lấy và gửi trả lại cho bà cụ. Bà lại gửi lời cảm ơn đến tôi một lần nữa vì việc tôi đã làm.

Bà cầm trên tay cả cái kẹo và cái bánh rồi quay đi, bước nhanh hơn, các bạn trong lớp đã trở lại trường. Tôi vẫn cố bám theo, đến khúc quanh thì bà cụ đột nhiên dừng lại, ở góc đường có một chàng trai hay cô gái chạy ra ôm chầm lấy bà, có lẽ cũng chỉ chạc tuổi của tôi. Có lẽ đó là niềm vui vì được bà cụ cho một chiếc bánh.

Một chiếc bánh nhỏ có thể làm cho nó hạnh phúc như vậy. Còn tôi, nhiều khi không trân trọng, vứt bỏ đồ ăn mẹ chuẩn bị, mẹ mua cho. Tôi đúng là một đứa con gái không biết suy nghĩa, từ hồi đó trở đi tôi không bao giờ dám vứt đồ ăn đi.

Việc làm tốt của tôi tuy nhỏ nhưng tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc trong lòng. Chỉ một chiếc bánh thôi nhưng bằng tấm lòng chân thành đã mang lại niềm vui cho cả bà cụ và em bé, không những thế, tôi còn rút ra bài học quý giá: hãy luôn trân trọng những gì mình đang có và giúp đỡ người khác khi mình có thể.

0 0 vote
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Khoa Y Dược Hà Nội tuyển sinh chính quy & liên thông vb2 các ngành Y Dược

Du học & XKLD Hướng tới 1 tương lai phát triển hơn

Top 15 phim anime hay nhất mọi thời đại không đọc hơi phí

Bài viết mới nhất

0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x