Cổng Thông Tin Đại Học, Cao Đẳng Lớn Nhất Việt Nam

5 mẫu Phân tích Chiếc thuyền ngoài xa

KHOA Y DƯỢC HÀ NỘI

Thẳng tiến vào đại học chỉ với: Điểm lớp 12 Từ 6,5 Điểm thi từ 18 năm 2021

Dưới đây là 5 mẫu Phân tích Chiếc thuyền ngoài xa mà tintuctuyensinh đã tổng hợp lại cho các bạn

Phân tích Chiếc thuyền ngoài xa

mẫu 1

Nguyễn Minh Châu (1930-1989) là nhà văn quân đội. Ông là một trong những cây bút tiên phong của nền văn học Việt Nam thời kì đổi mới (cuối thế kỉ XX). Những tập truyện ngắn: “Người thiếu nữ trên chuyến tốc hành”, “Bến quê”, “Chiếc thuyền ngoài xa”, “Cỏ lau”,… Đã bộc lộ tài năng nghệ thuật rực rỡ, in đậm đẳng cấp tự sự – triết lí của Nguyễn Minh Châu.

Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” được tác giả viết vào năm 1983, xuất phiên bản năm 1987. Nhà nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng, chánh án Đẩu, người thanh nữ thuyền chài mặt rỗ và thằng bé bỏng Phác là những anh hùng được tác giả khắc hoạ khá nhan sắc sảo, để lại cho người đọc bao ấn tượng, bao ám ảnh về màu dung nhan lãng mạn của nghệ thuật và sự thực trần trụi của đời thường.

Nghệ sĩ Phùng đã “vác” máy ảnh quay về vùng biến nơi chiến trường cũ của anh thời tấn công Mĩ. Cảnh biển buổi sáng có sương đui mù nhưng mà anh “phục kích” mấy buổi sáng vẫn chưa tìm ra. Anh nô nức muốn thu vào tờ lịch tháng bảy năm sau cảnh thuyền tấn công cá thu lưới vào lúc bình minh thì sáng nay anh đã gặp gỡ “hên” một cảnh “trời cho”, có nhẽ suốt một đời cầm máy chưa bao giờ dám tơ tưởng đến. Đó là cảnh “thuyền in một nét mơ đại dương loè nhoè vào bầu sương mù màu trắng như sữa có pha chút xíu màu hồng  ánh mặt trời chiếu vào. Và bóng người lớn lẫn trẻ nít ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó sinh ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi…”.

Trong ánh mắt của người nghệ sĩ, Phùng cảm thấy trước mặt mình là “một bức tranh mực tàu của một danh hoạ thời cổ”. Bao mĩ cảm đã dâng lên dào dạt trong lòng, anh xúc động “bối rối”, và trái tim của anh “như có cái gì bóp thắt vào”. Đối diện với bức tranh “thật đẹp và toàn bích” ấy, nghệ sĩ Phùng cảm thấy cực kì hạnh phúc, anh thế hệ ăn thua “bản thân trong cái đẹp chính là đạo đức” như ai đó lần đầu đã phát hiện ra; trong giây lát bối rối đó, anh ” vừa khám phá thấy cái giây khắc trong ngần của tâm hồn”. Cái đẹp và nghệ thuật đã thanh lọc tâm hồn người, làm cho hồn người trở nên hiền đức.

Và khi đã chạm đến gấu áo của vị thần nghệ thuật, Phùng đã bấm “liên thanh” một hồi hết một phần tứ cuộn phim, thu vào chiếc Pra-ti-ca. Cái giây khắc ấy đối với anh là cực kì hạnh phúc, và anh đã “ngộ” ra – “hạnh phúc ngập tràn tâm hồn mình  cái đẹp tột bực của ngoại cảnh vừa mang lại”.

 

Chiếc thuyền ngoài xa
Chiếc thuyền ngoài xa

IFrame

Có một điều nhưng mà bạn đọc cần lưu ý, đó là nơi nhà nhiếp ảnh ngồi bấm máy. Chẳng phải Lầu Hoàng Hạc, chẳng phải là một chốn Bồng Lai  chí là một bãi hồ còn đầy tàn tích chiến tranh với bao xác xe tăng, xe rà phá mìn của công binh Mỹ thua chạy bỏ lại. Phùng ngồi bấm máy phải “rúc vào bên bánh xích của một chiếc xe tăng để tránh mưa”. cụ thể này rất quan trọng, nó cho thấy cảnh biển  sương và phi thuyền trong bình minh tuy có đẹp, nhưng cái đẹp ấy chưa hoàn toản. Vết thương chiến tranh còn in hằn trên bãi biển và trong lòng ngư dân. Chỉ bởi Phùng, với tâm hồn lãng mạn của người nghệ sĩ, anh mới thi vị hóa, thần tiên hoá hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa, để rồi sau đó, anh sẽ bị hẫng.

Một cảnh huống đầy thảm kịch đã xảy ra. Một cảnh đời oái oăm, quá phũ phàng và cực kì tàn ác đã diễn ra khi chiếc thuyền “đâm thẳng” vào bờ, vào ngay trước chỗ nhà nhiếp ảnh đứng. Phùng không chỉ nhìn thấy, được chứng kiến nhưng còn được tham gia vào những chuyện éo le, đau lòng.

Còn đâu nữa cái màu trắng, màu hồng của bức tranh “toàn bích” khi một người đại trượng phu và một người thiếu phụ rời thuyền lội qua một quãng bờ phá đi lên bãi cát. Một tiếng nói chõ như quát cất lên: “Cứ ngồi nguyên đấy, nhúc nhích tao làm thịt cả mày bây giờ”. Người thiếu nữ ngoài bốn mươi tuổi, cao mập, thô kệch, rỗ mặt, mệt mỏitái mét… Người đại trượng phu đi sau “lưng rộng và cong như lưng một chiếc thuyền; mái tóc tổ quạ, chân chữ bát, lông mày cháy nắng, rủ xuống”,… Lão đàn ông con mắt đầy vẻ độc dữ lúc nào cũng nhìn dán vào tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân ướt sũng của người bầy bà”.

Những gì xảy ra đã xảy ra sau đó. Bãi cát, nơi xác chiếc xe rà phá mìn đã trở thành nơi hành tội. Khi người phụ nữ “đứng lại, ngửng mắt nhìn ra ngoài mặt phá chỗ chiếc thuyền đậu một thoáng” (có thể người mẹ nhìn mấy đứa con) thì một sự việc diễn ra vô cùng khủng khiếp! Lão con trai “trở nên hùng hổ, mặt đỏ gay”, hắn lồng lên như một con thú dữ. Lão rút trong người ra một chiếc dây lưng của bộ đội ngụy ngày xưa, cái vũ khí bình thường của kẻ gần như mất hết cả nhân tính, “quật tới tấp vào lưng người đàn bà”. Hắn “vừa tấn công vừa thở hồng hộc, nhì hàm răng nghiến ken két”. Lão “trút cơn giận như lửa cháy” vào người phụ nữ khổ thân, đáng thương. Lão nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đau đớn: “Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết đi cho ông nhờ!”. Mày và chúng mày nhưng mà lão nói đến là hoàng hậu con của lão.

Thật lạ mắt là người thiếu nữ khổ nạn ấy không kêu một tiếng, không chống trả, không trốn chạy nhưng mà “cam chịu đầy nhẫn nhục”. Hình ảnh đau lòng đó đã khiến cho nhà nghệ sĩ nhiếp ảnh “kinh ngạc”, “đứng há miệng ra nhưng nhìn” trong mấy phút. Khi Phùng vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới thì có một thằng  con giận dữ “như một viên đạn lao tới đích đã nhắm” lao thẳng vào cái lão nam nhi. Đứa nhỏ bé với một sức mạnh gớm ghê đã giằng được chiếc dây lưng, vung chiếc khoá sắt quật vào giữa ngực trần vạm vỡ cháy nắng có những đám lông đen loăn xoăn của lão nam nhi. Giằng không được cái dây dây lưng da, lão ta dang mạnh tay cho thằng nhỏ xíu nhì tát khiến thằng   dúi xuống cát.

IFrame

Tiếng gọi: “Phác, con ơi!” của người mẹ khổ thân cất lên. Hình ảnh người thiếu nữ “ôm chầm lấy thằng nhỏ xíu, rồi lại buông ra, chắp tay vái lấy vái để rồi ôm chầm lấy… Và hình ảnh thằng nhỏ “lặng lẽ đưa ngón tay khẽ sờ trên gương mặt người mẹ” lau đi những giọt nước mắt chứa đầy trong những nốt rỗ nhằng nhịt, tất cả đã khiến cho nhà nhiếp ảnh Phùng, cho mỗi chúng ta tái tê sững sờ. Đứa con đến để cứu mẹ, để chặn bàn tay của loài người thú.

Phùng “ngơ ngác nhìn” ra bờ phá khi người thiếu phụ buông đứa con ra, đi thật nhanh đuổi theo lão con trai vừa tấn công mụ, rồi cả nhì cùng đi về thuyền. Bãi cát hoang vu  bát ngát, tiếng sóng kêu ồ ồ cất lên, Bức ảnh sự thế ấy diễn ra “như trong truyện cổ quái đản”, chiếc thuyền vó đã mất tích, chắc đã khiến cho cách nghĩ, tầm nhìn và giác quan nghệ thuật của nghệ sĩ Phùng thay đổi? Bức ảnh sự thế trần trụi ấy đã được Nguyễn Minh Châu kí hoạ, đã được nhà nhiếp ảnh Phùng mục kích và bấm máy thật giàu ý nghĩa. Nghệ thuật hướng về cái đẹp, nhưng mà chẳng thể là sự lừa dối. Lãng mạn hoá cuộc đời, bối hồng tô son hiện thực cuộc đời là bất nghĩa khi cuộc đời còn nhiều mồ hôi và nước mắt!

Với Phùng có thể coi đây là một chuyến đi nhiều ý nghĩa: chiếc thuyền nghệ thuật thì ở ngoài xa, ẩn hiện trong sương đui mù, còn sự thật cuộc đời thì lại trần truồng, ờ rất gần ngay trước mắt. Qua đó, ta càng thấy rõ chân lí cuộc đời có lúc, có nơi không phải là chân lí nghệ thuật. Nguyễn Minh Châu qua “Chiếc thuyền ngoài xa” đã nêu lên bài học về cái nhìn đa diện, cái nhìn khám phá trong sạch tạo nghệ thuật đối với nhà nghệ sĩ chân chính giàu bản lĩnh.

Câu chuyện người thiếu phụ làng chài ở trụ sở toà án huyện đã lí giải cho Phùng và Đẩu, đã giúp chúng ta hiểu rõ sự thực trần trụi trước mọi thảm kịch bạo hành trong gia đình, hiểu sâu hơn tấm lòng và tâm lí của người đàn bà trong nỗi oái oăm cuộc đời.

Người đàn bà mặt rỗ ban đầu chỉ dám ngồi ở góc tường, khi được Đẩu mời, mụ mới “rón rén” đến ngồi vào mép chiếc ghế và cố thu người lại. Khi nghe vị Chánh án nói, mụ ngẩng lên nhìn rồi lại “cúi mặt xuống”. có lẽ lần đầu đến cơ quan quốc gia, mụ thế hệ sợ như vậy. Mụ chắp tay vái lia lịa Đẩu và xưng là : “Con lạy quý tòa…”. Mụ nhấp nhổm xoay mình như bị kiến đốt! Nghe mụ nài xin  xót xa: “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tội phạm con cũng được, đừng bắt con bỏ nó…”. Sống với một kẻ vũ phu, “ba càng ngày càng trận nhẹ, năm ngày một trận nặng” thế mà mụ vẫn van lơn quý tòa “đừng bắt con bỏ nó”. Chánh án Đẩu làm sao hiểu được nỗi trớ trêu đó. Nhà nhiếp ảnh Phùng thì cảm thấy “ngột ngạt quá!”.

Khi nghe vị chánh án gọi bằng bà, và nói rõ chủ trương của toà án là kêu gọi hoà thuận, chị ta “ngơ ngác” nhìn Đẩu, nhìn Phùng, chị ta đổi mới cách xưng hô, tự xưng là chị, gọi Đẩu và Phùng là chú rất thiết tha, rất tâm thành.

Mụ kể về thời con gái của mình, mụ tâm sự về chuyện lấy chồng của mình: mặt rỗ, xấu gái, không ai lấy, rồi có mang với anh đàn ông… “Lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính  nhân hậu lắm, không bao giờ tấn công đập tôi”.

Mụ kể chuyện từ ngày cách mạng về đỡ khổ, chứ trước đày những lần động đại dươngthê thiếp chồng con cái toàn ăn xương rồng luộc chấm muối suốt hàng tháng trời. Chị ta than vãn gia cảnh nghèo, thuyền quá nhỏ tuổi… thiếu phụ ở thuyền đẻ nhiều quá; con trai ở thuyền hoặc uống rượu hoặc đánh bà xã, bất kể lúc nào, hễ thấy khổ quá là xách vợ ra đánh. Chị ta cho biết nỗi khó nhọc của người thiếu nữ trên một chiếc thuyền không có nam nhi, nhất là những khi biển động sóng gió để lèo lái. “Ông trời sinh ra phụ nữ là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớncho nên phải gánh lấy cái khổ. phụ nữ ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở đất được…”. Chị cho biết chồng chị ngày trước cũng trốn đi bộ đội ngụy. Chị cũng có nụ cười là khi vợ chồng con cái “sống hoà thuận vui vẻ”, “vui nhất là ngồi nhìn bọn con được ăn no “,v.v…

IFrame

Sự nhẫn nhục, đức hi sinh của người đàn bà mặt rỗ thật bao la. Chị ta cam chịu khi bị chồng đánh. Chị ta chỉ xin chồng đừng tấn công minh trước mặt bầy con. Chị ta sợ đứa đàn ông tên là Phác làm điều gì khờ khạo đối với bố nó nên phải gửi nó lên rừng ở với ông ngoại. Chị ta đã khóc khi nghe Phùng nhắc đến tên thằng Phác.

Chỉ qua những lời bày tỏ chân thực đó, ta mới có thể hiểu được nỗi khổ, sự cam chịu nhẫn nhục, đức hi sinh lặng thầm, tình thương con bát ngát của người đàn bà làng chài đáng thương; ta mới thấu hiểu được cái căn do sâu xa của tệ nạn bạo lực trong các gia đình nghèo cực. Nếu hiểu sự việc một cách dễ chơi, chỉ cần đòi hỏi, chỉ kí quyết định bắt người thiếu phụ mặt rỗ bỏ chồng là kết thúcnhưng mà nếu nhìn chuyện đời một cách thấu suốt, rất nhân tinh, rất đời, thì ta sẽ thấy cách nghĩ, cách sống, cách ứng xử của người vợ, người mẹ ở trong truyện là không thể khác được.

Biết được đáy vực nông, sâu là đã khó. Biết được lòng người xấu, tốt, biết được nỗi lòng, nỗi đời, tình cảnh của loài người đâu dễ! Qua câu chuyện người đàn bà ở toà án huyện, ta càng thấy rõ: không thể đơn giảnthuận tiện khi nhìn người, nhìn đời, khi đánh giá hiện tượng trong xã hội, trong cuộc sống. chẳng thể hấp tấp vội vàng. Nếu thiên kiến, thành kiến, duy ý chí là sai. Có lòng tốt, ý định tốt chưa đủ.  phải suy xét, cân nhắc vừa có tình vừa hợp lý, vừa được việc vừa được người.

Truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” có nhiều tình huống rất bất thần thú vị. Mỗi một tình huống sinh ra, tính kịch của câu chuyện lại được nâng cao, được khắc sâu. Nhà nhiếp ảnh Phùng thuở đầu phát sinh ra hình ảnh chiếc thuyền chài sinh ra trong sương  và đã bấm máy “liên thanh” hết một phần bốn cuộn phim và ngất ngây trước cái đẹp của ngoại cảnh là một cảnh huống thơ mộng. Chuyện người đại trượng phu chân chữ bát sử dụng dây thắt lưng lính ngụy đánh mụ hậu phi mặt rỗ và thằng Phác đánh lại bố hắn để bảo vệ người mẹ thương yêu là một tình huống bất thần diễn ra trước mắt Phùng làm cho tính thảm kịch đầy nước mắt. Chuyện lão thuyền chài lại đánh hậu phitấn công bị thương Phùng – kẻ dám tới can ngăn; chuyện chị gái cướp lấy con dao nhưng mà thằng em trai định sử dụng làm vũ trang để bảo vệ người mẹ tội nghiệp, đều là cảnh huống cực kì cay đắng, dữ dội. Câu chuyện của người thanh nữ mặt rỗ kể ở cơ thẩm phán án huyện… Là cảnh huống nói về sự trớ trêu của cuộc đời, về thân phận tủi nhục cay đắng của người thiếu phụ nghèo, đông con ở làng chài.

Qua các tình huống đó, nhà nghệ sĩ Phùng thế hệ thấm thía rằng: nghệ thuật chẳng thể lãng mạn hoá, thi vị hoá cuộc đời khi cuộc đời còn đầy éo le. Chánh án Đẩu thế hệ thấu hiểu toà án không chỉ để thực xây dựng lí, lao lý nhưng con phải soi sáng lòng dân, tình dân. Và mỗi chúng ta mới hiểu: cuộc sống đã và đang diễn ra là cực kì phức hợpchẳng thể dễ chơi hoặc chỉ nhìn một chiều, một phía, một cạnh.

Tính cảnh huống đã khiến cho truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” vừa chân thật, vừa mang giá trị nhân bản thâm thúy. Phải chăng cuộc đời lam bầy bần hàn, nheo nhóc, sự đen tối ngu dốt… Là một trong những căn do gây ra nạn bạo lực đối với phụ nữ và trẻ nít trong một số gia đình Việt Nam lâu nay? Phải chăng Nguyễn Minh Châu đã bí mật nói về một duyên do đầy nước mắt  thi hào Nguyễn Du đã viết trong “Văn chiêu hồn” hơn nhì thế kỉ trước:

“Đau đớn thay phận thanh nữ,
Kiếp hình thành thế biết là tại đâu?”

Phân tích chiếc thuyền ngoài xa

3. phân tách Chiếc thuyền ngoài xa – mẫu 2

Nguyễn Minh Châu: “Là một trong số những nhà văn mở đường tinh anh và kỹ năng nhất của văn học”. Trước cách mạng sáng tác của ông thiên về xu hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn, sau cách mạng bằng sự tìm tòi, đổi mới, ngòi bút của ông hướng hẳn vào những vấn đề thế sự, đời bốn, đi sâu vào cuộc sống của nhân loại. Chiếc thuyền ngoài xa khai thác sâu sắc số phận cá nhân và thân phận con người trong cuộc sống muôn mặt đời thường. sản phẩm mang đặc trưng đẳng cấp sáng tác của ông sau cách mạng.

IFrame

mở màn thành phầm là một quang cảnh tuyệt mĩ, là cảnh đắt trời cho với chiếc thuyền mộng mơthái hoà trong quang cảnh bầu trời sương lãng đãng, lại pha chút hồng hồng bởi ánh mặt trời chiếu vào. Cùng với đó là vài bóng người bự lẫn trẻ mỏ ngồi im như tượng trên chiếc mui khum khum đang hướng mặt vào bờ. quả tình đây là bức họa tuyệt diệu, mĩ lệ nhưng tạo hóa đã tặng thưởng cho con ngườiquang cảnh này là quang cảnh nhưng mà bất kỳ người nghệ sĩ nào cũng mong muốn bắt gặp một lần trong đời làm nghệ thuật của mình. Trước khung cảnh ấy, sao người nghệ sĩ có thể không rung động, Phùng cảm thấy tâm hồn mình được thanh lọc, gột rửa và một niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng. Phùng vừa ngừng nhiệm vụ nhưng cấp trên giao cho, nhưng mà hơn cả là Phùng đã tìm thấy tuyệt bút nghệ thuật.

nhưng đằng sau bức tranh tuyệt đẹp đó là sự thực đau lòng tới đáng quá bất ngờ. Hiện thực trần trụi mở ra trước mắt Phùng, người thiếu nữ xấu xí, mặt rỗ, đi sau là người đại trượng phu cao lớn, dữ dằn, tấm lưng rộng và cong như lưng của một chiếc thuyền… thì ra đằng sau cái đẹp tuyệt mĩ nhưng Phùng vừa thế hệ phát hiện lại là quang cảnh vô cùng tàn bạo, nơi nhưng mà bạo lực gia đình diễn ra vô cùng khủng khiếp. Người thiếu nữ cam chịu, nhẫn nhục lẳng lặng đi trước, còn người con trai đi phía sau, không nói một lời, nhưng bỗng trở nên hùng hổ, mày mặt đỏ gay dùng ngay chiếc dây lưng vụt túi bụi vào người hậu phi. Trước khung cảnh ấy người nghệ sĩ Phùng“kinh ngạc tới thẫn thờ”, “mấy phút đầu cứ đứng há miệng ra  nhìn”, “chết lặng”… khung cảnh ấy đã cho nghệ sĩ Phùng nhận thức vừa đủ và chân thực hơn về cuộc sống: cuộc sống vốn không dễ chơi, xuôi chiều  chứa đựng rất nhiều nghịch lí, trong cuộc sống luôn sống sót cả xấu – tốt, đúng – sai, rồng phượng, rắn rết. do vậy, khi nhìn nhận bất cứ vấn đề nào cũng phải nhìn sâu, nhìn kĩ, đừng hối hả đánh giá sự vật hiện tượng qua vẻ hiệ tượng của nó.

giả dụ đầu thành phầm người đàn bà hàng chài thế hệ chỉ hiện lên ở những nét vẽ vô cùng sơ xài, thì trong cuộc chạm mặt ở tòa án huyện chân dung và số phận của chị đã được thể hiện rõ nét hơn. Người thiếu nữ hàng chài hình thành tại tòa án huyện là do anh đã vào can ngăn người chồng đánh lại chị. tuy nhiên anh đã bị thương, sau lần đó, anh quyết định nhờ tới sự can thiệp của Đẩu – người đại diện cho công lí, điều khoản để giúp đỡ người thanh nữ khốn khổ này.

Người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi tuổi, thân hình thô kệch, cao bựgương mặt xấu xí, lại bị rỗ mặt bởi vì một trận nhỏ. Người thiếu nữ hình thành trong tư thế sợ sệt, lo âudo vốn quen với môi trường sông nước, xa lạ khi bước vào căn phòng toàn bàn ghế, giấy tờ…. Chị ngồi thu mình ở mép ghế, run sợlo ngại. Chị sợ sự hiện ra của mình gây quấy quả, vướng víu cho người khác. Trên khuôn mặt chị không biểu thị bất kỳ điều gì, bình an và bình lặng, nếu ta không có mày mò có lẽ sẽ không bao giờ biết hết được về người thiếu nữ này.

Thật nhẹ nhõm và điềm nhiên chị kể về câu chuyện cuộc đời mình. Chị vốn được xuất hiện trong một gia đình khá giả ở phố buôn bán những vật dụng phục vụ nghề chài lưới nhưng mà lại không được ưu ái về dung nhan, sau một trận đậu mùa mặt bị rỗ chằng chịt. Chị gặp gỡ và lấy được người chồng ngày nay. Cuộc sống gia đình mở đầu rơi vào thảm kịch khi họ sinh nhiều con, cuộc sống trên thuyền chật chội, cập kênh, họ rơi vào cảnh cùng túng, quẫn. Anh chồng vốn hiền lành trở thành cục cằn, dữ dằn, thường lôi chị ra tấn công. Chị chính là nạn nhân của bạo lực gia đình.

nhưng mà đằng sau vẻ ngoài xấu xí ấy, còn là một người có nội tâm sâu sắc, một tâm hồn đẹp, hiền hậutrước tiên người đàn bà hàng chài là một người thấu hiểu sâu sắc lẽ đời. Chị không muốn bỏ chồng  thứ nhất chị làm nghệ hàng chài, trên một chiếc thuyền của gia đình thì chẳng thể thiếu vai trò của người đàn ông, nhất là khi biển động. Thứ nhì một mình chị chẳng thể gồng hành gánh nặng mưu sinh cho chín mười người con. Đối với chị hạnh phúc là khi được nhìn chúng ăn no. Thứ ba, cũng có thỉnh thoảng trên thuyền hiền thê chồng chị cùng con cái quây quần, hạnh phúc, dù ít ỏi  nó cũng phần nào thoa dịu nỗi đau về thể xác sau mỗi lần bị chồng tấn công.

Không chỉ vậy, chị còn là người có tấm lòng hiềnbao dung. Tất cả mọi người đều đề xuất biện pháp từ khước, tẩy chay gã đàn ông, riêng chị thì không. Chị chuẩn bị đứng lặng chịu trận, không chống trả, không bỏ chạy. Rất thấu hiểu chồng, cảm thông cho chồng. Và xinh xắn nhất chính là đức hi sinh, tình thương cảm con sâu sắc. Chị chuẩn bị chịu những trận đòi ròn của chồng để bầy con được ăn no, ngủ im. Lo thằng Phác sẽ có những hành động sai lầm, chị gửi nó lên ở với ông ngoại, để nó không nhìn thấy bố đánh mẹ, để nó khỏi đau lòng và không có những hành động trái với luân thường đạo lí. Đối với chị thú vui, niềm hạnh phúc rất đơn giản, là khi gia đình hòa thuận, khi nhìn thấy  trẻ được ăn no. Chị yêu con, thương con, mong con lớn khôn nhưng mà chẳng thể bảo vệ được tâm hồn của các con. Người thanh nữ hàng chài xuất hiện là hình ảnh đại diện cho những loài người vô danh, bần cùng, lam đàn nhưng lại có vẻ đẹp tâm hồn đáng quý khiến họ trở nên không hề nhỏ xíu nhưng là hiện thân của những gì đẹp tươi nhất.

Bên cạnh người phụ nữ hàng chài, ta cũng chẳng thể không nhắc tới Phùng, một người nghệ sĩ tài giỏinhạy cảm trước cái đẹp. Khi phát sinh ra cảnh đắt trời cho, trong lòng anh xúc cảm trào dâng: rung động, tâm hồn được thanh lọc, hạnh phúc tràn trề tâm hồn, lôi máy ảnh ra bấm liên thanh…

Không chỉ vậy anh còn là người có nghĩa vụ, có tấm lòng với cuộc đời và con người. Khi chứng kiến cảnh bạo hành, anh chuẩn bị vứt chiếc máy ảnh xuống để hỗ trợ người thiếu nữ tội nghiệp. Lần thứ nhị can thiệp anh đã bị thương và do vẫn còn lo sợ cho người thiếu phụ kia anh đã nhờ tới sự trợ giúp của chánh tòa án huyện. Trong khi, anh còn là người nghệ sĩ luôn trằn trọc với thiên chức nghề nghiệp của mình. Anh phát xuất hiện cái đẹp tuyệt mĩ,  đằng sau cái đẹp lại là cái xấu, là hiện thực trần truồng. Chiếc thuyền ngoài xa chính là hình ảnh cuộc đời khi nhìn ở xa, khi quan sát với cái nhìn hời hợtbởi vậy, cần nhìn nhận con người, sự việc thấu đáo, đầy đủ. Cùng với đó là bức tranh hình thành cuối công trình, đem tới cho người nghệ sĩ Phùng một chiêm nghiệm khác chính là nghệ thuật phải gắn liền với cuộc sống, không được xa cách cuộc sống và phải quay trở về để đáp ứng cuộc sống.

IFrame

Với sự canh tân thay đổi trên cả nhì bình diện nội dung và nghệ thuật Nguyễn Minh Châu đã tạo nên thành phầm xuất sắc. Không lấy những anh hùng làm anh hùng trọng điểm nhưng đi sâu tìm tòi, phát hiện vẻ đẹp ở những nhân loại phổ biếnsản phẩm cũng là những đúc kết thấu đáo về nghệ thuật và con người: về loài người, phải nhìn nhận đa chiều, đa diện, không nên bình chọn phiến diện, một chiều; về nghệ thuật: nghệ thuật chân chính phải gắn liền với cuộc đời, khởi hành từ cuộc đời và quay trở lại đáp ứng cho cuộc đời.

4. phân tích Chiếc thuyền ngoài xa – mẫu 3

Nguyễn Minh Châu là một trong những cây văn viết văn xuôi giàu chất thơ và dằm sâu chất triết lý. Trong đó, “chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những sáng tác mang hơi hướng nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu  qua đó ông còn bộc lộ được nhiều triết lý, ý nghĩa qua những hình ảnh nhỏ tuổi.

“Chiếc thuyền ngoài xa” là một công trình có tình huống truyện rất lạ mắt. Nó được biểu thị qua những phát hiện sống động của anh hùng Phùng. tình huống truyện đầy bất ngờ và chứa nhiều câu chuyện nhưng qua đó tạo bước ngoặt trong nhận thức của hero về nghệ thuật và cuộc sống.

Phát hiện đầu tiên dưới con mắt của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng là một bức tranh tự nhiên hoàn mĩ. Sau một tuần nhẫn nại phục kích làm việc nhưng Phùng vẫn chưa chụp được một bức ảnh đống ý thì trong một buổi sáng sương thưa thớt mấy hạt mưa Phùng đã có dịp khắc ghi những cảnh đẹp tự nhiên sống động. Đó là hình ảnh một chiếc thuyền lưới vó, đó là bầu sương đui trắng như sữa và có vài bóng người…Những hình ảnh hiện lên cực kì dễ chơi và bình dị. Qua đó thấy được sự tài giỏi của ngòi bút Nguyễn Minh Châu trong việc tả cảnh cùng với việc sử dụng nghệ thuật so sánh đầy tài hoa, từ láy có giá trị gợi hình rất cao giúp nhà văn chạm khắc được một bức tranh bằng tiếng nói tuyệt mĩ, sống động và sinh động. Hình như ngòi bút Nguyễn Minh Châu còn đang tranh tài với tạo hóa để rồi ngoại cảnh kia hóa thân trong những trang văn rất đẹp của Nguyễn Minh Châu. Đây cũng là thú vui, sự hứng khởi của anh hùng phùng sau những ngày ròng chưa tìm được những chi tiết đắt giá, bức ảnh nhưng mà mình ưng ýcó nhẽ vì vậy nhưng khiến anh bấm máy liên tục để ghi lại phút chốc hạnh phúc, đẹp ma lanh này của tự nhiên.

Sau bức tranh thiên hiện nhóc ấy thì cũng là khi anh hùng Phùng tiếp tục phát xuất hiện đằng sau nó là một bức tranh cuộc sống đầy nghịch lý. Lúc này, nhân vật Phùng đứng với cự ly gần hơn nên có thể nhìn rõ được hình ảnh người thiếu nữ trạc ngoài 40 tuổi, cao bự, thô kệch, mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Còn người đàn ông kia với tấm lưng rộng và cong như một chiếc thuyền, chân đi hình chữ bát…Mọt hình ảnh hiện lên không có tính thẩm mỹ với sự thật trần truồng của cuộc sống hiện tại. Với những hình ảnh này nó đối lập hoàn toàn trái lại với bức tranh tuyệt bích nhưng mà trước đấy nhân vật Phùng đã phát hiện. Đoạn văn diễn đạt hành động cục mịch nhưng người đại trượng phu vừa đánh vừa nguyền rủa người phụ nữtrái lại, người phụ nữ kia không có ý thức phản kháng nhưng mà cam chịu và không hề chống trả. Chưa dừng ở đó, tiếp tục hành động tát vào mặt những đứa trẻ. Đây đều là những hình ảnh xấu xí,phi nhân tính, phi đạo đức của cuộc sống và để lại nhiều ngỡ ngàng ch hero Phùng. Anh không chỉ kinh ngạc,giận dữ còn tỏ thái độ bất bình, ”vứt chiếc máy ảnh xuống đất định ngăn cản”…Nhưng chưa kịp thực hiện thì anh đã bị Phác lao đến ngăn cản. Qua đó, thấy được ở Phùng không chỉ là người nghệ sĩ yêu cái đẹp nhưng mà anh còn biểu hiện là người dám lên án cái xấu, chặn lại cái xấu lại. Cũng chính những phát hiện đắt giá của nhân vật Phùng qua bức tranh cuộc sống đầy nghịch lý ấy  Nguyễn Minh Châu cũng biểu thị được thông điệp đó là: Đằng sau cái đẹp không phải bao giờ cũng là cái thiện, cái đạo đức nhưng mà có cả những xấu xa, bất công. Và để có những phát hiện trọn vẹn nhất thì người nghệ sĩ phải mày mò về mọi mặt để hiểu và trân trọng những thứ chân thực ở cuộc sống.

Từ những phát hiện ấy nhưng Nguyễn Minh Châu còn hé mở và gieo vào lòng người đọc những nội dung mang tính triết lý hơn qua cảnh người con trai bạo hành những đứa trẻ nhỏ dại. Đó là một vấn đề rất đáng được quan tâm và là cụ thể đắt giá của toàn bài. Vấn đề bạo lực gia đình Trong khi vẫn còn nhen nhóm trong lòng tác giả. duyệt y tác phẩm, Nguyễn Minh Châu cũng biểu thị thông điệp của cuộc sống. Tác giả lên án thói vũ phutàn ác của người đàn ông và ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêngbáo cáo bảo vệ cuộc sống ngày mai cho những đứa trẻ khi phải sống trong cảnh bạo lực.

5. phân tích Chiếc thuyền ngoài xa – mẫu 4

Nguyễn Minh Châu là nhà văn tiêu biểu, với đẳng cấp sáng tác giàu tính biểu tượng trong nền văn chương nước nhà. Những tác phẩm của ông luôn khiến người đọc phải trằn trọcsuy nghĩ rất nhiều. Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” là một câu chuyện giàu sức gợi như thế. Hình ảnh người thiếu phụ làng chài là hình ảnh để lại trong lòng người nhiều ám ảnh, trăn trở về cuộc sống của nhân loại trong thời gian đổi mới.

Chiếc thuyền ngoài xa kể về chuyến đi sáng tác của nhiếp ảnh Phùng khi tới với vùng đất đại dương này. Và từ chuyến đi này, anh đã nhận ra rất nhiều chiều của cuộc sống, nhiều góc tắt thở nhưng con người vẫn bỏ lỡ. Hình ảnh người thiếu phụ là hình ảnh khiếp anh vừa khó hiểu, vừa băn khoăn, vừa chua xót. Có thể nói người làng chài là hình ảnh biểu trưng cho cuộc sống gian truân, chịu nhiều thiệt thòi của người thiếu phụ.

Người thiếu phụ hiện lên trong câu chuyện của nhiếp ảnh Phùng là một người đầy nhọc nhằn, lam bầy. Nguyễn Minh Châu với những nét vẽ tinh tế đã phác họa nên một hình ảnh giàu sức gợi “người thanh nữ trạc ngoài 40, một thân hình quen thuộc của  và vùng biển, cao phệ với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt khuôn mặt mỏi mệt sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái métTrong khi đang ai oán ngủ”. Một người đàn bà gây tuyệt hảo cho người đọc ngay từ những dòng đầu tiên, đầy nhọc nhằn, đầy buồn bã và đầy chiều chuộng. Người thanh nữ ấy tiếp tục ám ảnh người đọc bằng cụ thể “tấm áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng”, đã phần nào gợi lên sự chua xótcơ cực. Giữa cảnh đại dương mênh mông lại sinh ra một con người khiến người khác phải trằn trọc như thế này.

Người phụ nữ ấy còn đầy vẻ cam chịu và nhẫn nhục khi người chồng hằn học và mắng nhiếc. Đôi mắt của chị như xuyên sâu vào lòng người đọc, nó ám ảnh cho đến khi gấp trang sách lại. Ánh mắt của chị đầy thương xót, đầy bi quan và cũng đầy tình mến yêu dành cho những đứa con cho mình.

Dọc theo hình trình đi tìm cái đẹp của nhiếp ảnh Phùng, người thiếu phụ đã biến thành tâm điểm cho vẻ đẹp ấy. Một vẻ đẹp đầy sự gian khổ, nhọc nhằn và gian khổ. Hành động bạo lực của người chồng khiến chị cứ câm lặng, không bi đát một lời.

Và sự cam chịu ấy được lặp lại khi chị được gọi đến hầu tòa. mặc dù “ba ngày càng trận nhẹ, năm ngày càng trận nặng”  người thanh nữ ấy vẫn “không rỉ răng một lời”. dạng hình “mụ ngồi xịt vào mép ghế và cố thu người lại” càng khiến cho Phùng, cho Đẩu, và cho người đọc một nỗi ám ảnh khó bỏ. tuy nhiên chỉ một lát, “người đàn bà lại lo lắng và sợ sệt”. có lẽ cuộc sống của chị quá nặng năn nỉ, quá thê lương trong những năm qua.

diễn biến người phụ nữ vái lạy để đại trượng phu không làm điều dại dột với bố, cũng như vái lạy quan tòa càng toát lên vẻ cam chịu, sự kiên nhẫn, giàu đức hi sinh “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tầy con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Khi đi đến tận cùng của nỗi đau, khi có một đoạn đường giải thoát thì người thiếu phụ ấy vẫn âm thầm và cam tâm chịu đựng đau khổ? Là do điều gì? Chẳng phải bởi đức hi sinh của người mẹ đó sao?

IFrame

Lời tâm sự của người thanh nữ về cuộc sống, về người chồng, về những đứa con khiến người khác vừa thương xót vừa thán phục. Một người thiếu phụ yêu chồng, thương chồng dù rằng bị chồng ngược đãi. Người thanh nữ yêu con, thương con vô điều kiện, không đòi hỏi bất kỳ điều gì.

Khi chị kể đến cụ thể “vui nhất là lúc được ngồi nhìn  con tôi chúng nó đã ăn no” thì có lẽ người đọc ứa nước mắt. Những đứa con là sức mạnh để chị có thể sinh tồn, có thể sinh tồn và kiên trì tới bây chừ. Một người mẹ lặng lẽ hi sinh cuộc đời mình bởi vì những đứa con, một người mẹ đã nhẫn nhục tất cả chỉ do miếng cơm manh áo cho con. Một người mẹ nghèo, chấp nê nhưng thương cảm con vô bến bờ. Cuộc đời của chị nhiều đau thương và nước mắt nhưng mà lại có biết bao nhiêu phẩm chất cao đẹp, đáng trân trọng.

Không phải ngẫu nhiên tác giả chỉ gọi hero là “người đàn bà”, có lẽ không phải chỉ một người thanh nữ duy nhất có thể chúng ta còn bắt gặp rất nhiều người phụ nữ có chung hoàn cảnh ở bất cứ bãi hồ cute nào. Nguyễn Minh Châu đã vẽ lên một bức chân dung khiến cho người đọc phải suy ngẫm, phải trăn trở về cuộc sống của rất nhiều người xung quanh chúng ta. Và cái hình ảnh  nhiếp ảnh Phùng chụp được cũng như những gì anh nghĩ về người thiếu nữ này là thuyết lí, một triết lí cho cái nhìn nhận đa chiều về cuộc sống này. Tấm lưng bạc phếch, ướt đầm của người đàn bà này có nhẽ còn ám ảnh rất nhiều người nữa.

Người phụ nữ đó chính là nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu, cũng như tác giả đã dùng cái tâm để vẽ lên hình ảnh đó.

Hình ảnh người đàn bà làng chài trong truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” đã gửi gắm nhiều thông điệp tới người đọc về cuộc sống, phẩm chất tốt đẹp của những người thiếu nữ.

6. phân tích Chiếc thuyền ngoài xa – mẫu 5

Nhà văn Nguyễn Minh Châu sinh năm 1930, quê ở xã Quỳnh Hải, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh giấc Nghệ An. Ông tham gia lính năm 1950, đương đầu ở vùng địch hậu đồng bằng Bắc Bộ rồi vào mặt trận Quảng Trị, Thừa Thiên. Nguyễn Minh Châu là nhà văn tiêu biểu của văn học Việt Nam thời chống Mĩ, song song cũng là người mở đường xuất sắc cho công cuộc thay đổi văn học từ sau năm 1975. Ở thời đoạn trước, ông là ngòi bút có thiên hướng lãng mạn, sử thi. Ở thời gian sau, ngòi bút của ông chuyển sang đề tài sự thếthân mật đến đời sống của nhân loại trong đời thường với những vấn đề về đạo đức, về thuyết giáo nhân sinh. Tập truyện ngắn Những vùng trời khác nhau (1970), tiểu thuyết Dấu chân người bộ đội (1972) với hình tượng trọng tâm là những người lính đang chống chọi chống quân xâm lược Mĩ, phóng thích miền Nam, thống nhất đất nước đã khẳng định tài năng và tiếng tăm Nguyễn Minh Châu trong văn học hiện đại. Ông cũng là nhà văn đi đầu trong công cuộc thay đổi văn chương với mối nhiệt tình khác biệt tới phẩm giá, đạo đức, quan niệm sống của 1 nhân loại trong đời thường. Điều đó được thể hiện qua các thành phầm như tiểu thuyết Miền cháy (1977), Lửa từ những ngôi nhà (1977) và những truyện ngắn như Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành, Bến quế, Khách ở quê ra, Bức tranh. Năm 2000, Nguyễn Minh Châu được quốc gia trao tặng Giải thưởng biển Chí Minh về văn chương và nghệ thuật.

Chiếc thuyền ngoài xa sáng tác năm 1983 là truyện ngắn xuất sắc đẹp nhất của ông ở thời gian sau; nội dung kể về chuyến đi thực tiễn của một nghệ sĩ nhiếp ảnh, qua đó biểu thị cách nhìn của tác giả về hiện thực cuộc sống, một cái nhìn thấu hiểu và thấm đẫm tình thương cùng sự băn khoăn, day kết thúc về thân phận loài người. Tác giả cùng gửi gắm trong truyện ngắn này những chiêm nghiệm sâu sắc của mình về nghệ thuật. Nghệ thuật chân chính phải xoành xoạch gắn bó với cuộc đời. Người nghệ sĩ chẳng thể nhìn đời một cách nông cạn, giản đơn nhưng mà cần phải nhìn nhận cuộc sống và con người bằng cái nhìn tỉnh táosáng suốt của lí trí đoàn kết với rung động thực lòng của trái tim bác ái.

Tác giả đã bộc lộ phẩm chất tốt đẹp của con người công trạng trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn và hành trình tìm kiếm hạnh phúc. Những “hạt ngọc tâm hồn” không hiện ra trong lửa đạn chiến tranh,  lẩn qua đời giữa đời thường đầy sóng gió.

Nói tới nghệ thuật viết truyện ngắn, người ta thường nhắc tới ba yếu tố: anh hùng, giọng điệu trần thuật và cảnh huống truyện. Trong đó, việc sáng tạo được một cảnh huống truyện lạ mắt đóng vai trò cốt lõi, quyết định thắng lợi của công trình. Có ba loại cảnh huống bình thường trong truyện ngắn: cảnh huống hành động, tình huống tâm cảnh và cảnh huống nhận thức. Nếu tình huống hành động chính yếu nhằm tới hành động có tính bước ngoặt của anh hùngtình huống tâm cảnh chủ quản tò mò tình tiết tình cảm, cảm xúc của hero thì tình huống nhận thức chủ đạo giảng nghĩa giây lát “giác ngộ” chân lí của anh hùng. Chiếc thuyền ngoài xa sở dĩ được đánh giá là thành quả xuất nhan sắc  tác giả đã thành lập được một tình huống truyện khôn xiết độc đáo. Đó là tình huống nhận thức và tìm hiểu về cuộc sống và nghệ thuật của nhị anh hùng Đẩu và Phùng.

tình huống bất thần trong truyện đã làm đổi mới nhận thức của hai người trước những nghịch lí của cuộc sống. Hình như tự nhiên có vẻ đẹp toàn bích thì cảnh đời lại ảm đạm, đáng bi thiết. Người có mĩ ý trợ giúp nạn nhân lại bị nạn hiền hậu chối quyết liệt. Người hiền thê bị chồng hành hạngược đãi, thế nhưng vẫn cam chịu, quyết không bỏ chồng cơ mà còn bênh vực. Người chồng vẫn có bổn phận với gia đình nhưng ngày nào cũng hành hạ hiền thê.

Đứa con dám đánh bố  quá thương mẹ…

Nội dung trên có thể tóm tắt như sau:

Phùng là một nghệ sĩ nhiếp ảnh được trưởng phòng giao nhiệm vụ đi chụp một cảnh biển sớm mai để xẻ sung vào bộ ảnh lịch. Anh về lại vùng ven đại dương miền Trung, nơi trước đây đã từng nhập cuộc chiến đấu chống Mĩ. Phùng chạm chán lại Đẩu, người bạn chống chọi năm xưa giờ là chánh án tòa án huyện và được Đẩu tận tâm hỗ trợ. May mắn thay, sau mấy buổi sáng kiên nhẫn “mai phục”, Phùng đã bắt gặp gỡ khoảnh khắc diệu kì của Cái Đẹp nghệ thuật: có lẽ suốt một đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi được thấy một cảnh “đất” trời cho như vậy: trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ đại dương lòe nhòe vào bầu sương loạn sắc trắng như sữa có pha tí đỉnh màu hồng hồng  ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người to lẫn trẻ nít ngồi yên phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hưởng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa nhì chiếc gọng vó hình thành dưới một hình thù y chang cánh một con dơi, tổng thể khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên hoảng sợ, trong trái tim như có gì bóp thắt vào.

Đoạn văn trên đẹp như một bài thơ. Nguyễn Minh Châu đã sử dụng ngôn ngữ rất tài ba để vẽ lên bức tranh cảnh biển buổi sáng mờ sương có đủ đường nét, ánh sáng, sắc đẹp màu và cả hình ảnh của loài người. Trong màn sương sớm trắng như sữa, phớt chút ánh hồng ấm áp của ban mai, hình ảnh chiếc thuyền từ ngoài xa đang hướng mũi vào bờ đẹp như mơ. Trên mui thuyền, những dáng người ngồi yên lặng đầy chất tạo hình. Cận cảnh là tấm lưới vó, viễn ảnh là chiếc thuyền thấp thoáng trong sương. khung cảnh hài hòa đến độ toàn bích khiến trái tim người nghệ sĩ nhiếp ảnh như thắt lại bởi vì cảm giác vui lòng và hạnh phúc. Đó chính là niềm hạnh phúc của sự khám phá và sáng tạo, của sự cảm nhận trước Cái Đẹp diệu kì.

Dường như khi nhìn thấy hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa dập dềnh giữa trời hồ mờ sương, Phùng cảm thấy tâm hồn mình như được thanh lọc, trở thành trong trẻo, tinh khôi bởi vẻ đẹp thần kì của tự nhiên. Chẳng phải lựa chọndi dịch gì, anh nhanh nhẹn gác máy lên bánh xích của chiếc xe tăng hồng, bấm máy liên tiếp, thu vào một phần  cuộn phim niềm hạnh phúc tột bực của sự khám phá, sáng tạo ấy.

Khi cái cảm giác ngất ngây, thỏa mãn bởi cảnh đẹp tuyệt vời vừa mang lại cho mình chưa kịp tan đi thì ngay sau đó, Phùng tình cờ chứng kiến một cảnh tượng đau lòng xảy ra ngay trước mắt: Ngay lúc ấy, chiếc thuyền đâm thẳng vào trước chỗ tôi đứng. Một người nam nhi và một người thiếu phụ rời chiếc thuyền. Họ phải lội qua một quãng bờ phả nước ngập tới quá đầu gối. Bất giác tôi nghe người nam nhi nói chõ lên thuyền như quát: “Cứ ngồi nguyên đấy. nhúc nhích tao giết mổ cả mày đi bây giờ”.

Họ sinh ra ở một khoảng cách rất gần, đủ để Phùng nhận ra từng nét rõ trên khuôn mặt của người thiếu phụ và vẻ mặt ác hiểm đáng sợ của người bọn ông: Người thiếu phụ trạc ngoài tứ mươi, một thân hình quen thuộc của phụ nữ vùng biển, cao bự với những đường nét thô kệch. Mụ rõ mặt khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái mét và Dường như đang bi đát ngủ. Người đại trượng phu đi sau. Tấm lưng rộng và cong như lưng một chiếc thuyền. Mái tóc tổ quạ. Lão đi chân chữ bát, bước từng bước vững chắc, hàng chân mày cháy nắng rủ xuống hai con mắt đầy vẻ độc dữ lúc nào cũng nhìn dán vào tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt đẫm của người bọn bà… nhì người đi qua trước mặt tôi. Họ đi tới bên chiếc xe rà phá mìn. Người phụ nữ đứng lại, ngấc mắt nhìn ra ngoài mặt phá nước chỗ chiếc thuyền đậu một thoáng, rồi đưa một cánh tay lên có lẽ định gãi hay sửa lại mái tóc nhưng mà rồi lại buông thõng xuống, đưa cặp mắt nhìn xuống chân.

Những gì xảy ra trước mắt khiến Phùng không thể tưởng tượng nổi. Bãi cát, nơi có xác chiếc xe rà phá mìn bị hỏng đã biến thành nơi hành tội: Khi người thiếu phụ đứng lại, ngẩng mắt nhìn ra ngoài mặt phá chỗ chiếc thuyền đậu một thoáng thì: Lão con trai ngay tức khắc trở nên hùng hổ, mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc dây lưng của bộ đội ngụy ngày xưa,… quật túi bụi vào lưng người thiếu nữ, lão vừa tấn công vừa thở hồng hộc, nhị hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rẩm đau đớn: “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!”.

IFrame

Thật kì lạ là người thanh nữ khốn khổ ấy không hề kêu rên một tiếng, không chống trả, không trốn chạy nhưng mà nhẫn nhục cam chịu. Cảnh tượng đó đã làm cho Phùng ngạc nhiên tới mức, trong mấy phút đầu… cứ đứng há miệng ra nhưng nhìn. Khi anh vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào đến thì một thằng nhỏ nhắn con khó tính như một viên đạn lao tới đích đã nhắm thẳng vào lão con trai. Đứa bé bỏng với sức mạnh ghê gớm đã giằng được chiếc dây lưng, liền rướn thẳng người vung chiếc khóa sắt quật vào giữa khuôn ngực trần vạm vỡ cháy nắng… của lão. Giằng không được cái thắt lưng da, lão ta liền dang mạnh tay cho thằng bé xíu nhị tát khiến thằng bé dại lao đao ngã dúi xuống cát… Đứa con đã liều lĩnh lao tới cứu mẹ, để chặn bàn tay tàn bạo của người phụ thân đang trong cơn giận dữ điên cuồng.

Khi biết có người lạ chứng kiến cảnh bạo hành vừa xảy ra, người thiếu nữ Hình như lúc này thế hệ cảm thấy khổ cực – vừa cực khổ vừa vô cùng hổ thẹnnhục nhã. Tiếng gọi: Phác, con ơi! Của người thiếu nữ tội nghiệp cất lên đầy tủi hổ và cay đắng. Hình ảnh người phụ nữ ngồi  xuống trước mặt thằng nhỏ nhắnôm ấp chầm lấy nó rồi lại buông ra, chắp tay vái lấy vái để, rồi lại ấp ủ chầm lấy… thật dị kì và cũng thật xúc động. Chị ta lạy đứa con mình bởi vì sợ nó thương mẹ, bênh mẹ nhưng mà tấn công bố là phạm vào tội bất hiếu. Và hình ảnh thằng nhỏ dại lặng lẽ đưa mấy ngón tay khẽ sờ lên khuôn mặt người mẹ như muốn lau đi những giọt nước mắt chứa đầy trong những nốt rỗ dằng dịt đã để lại tuyệt hảo khó quên trong tâm khảm Phùng.

Cảnh tượng diễn ra và ngừng quá nhanh khiến Phùng ngơ ngác nhìn ra bờ phải khi người đàn bà buông đứa trẻ ra, đi thật nhanh… đuổi theo lão đàn ông. Cả hai người lại trở về chiếc thuyền. Điều kì khôi là: Như trong câu chuyện cổ đầy lạ đời, chiếc thuyền lưới vó đã biến mất khiến Phùng sững sờbàng hoàng không hiểu do sao!

Chiếc thuyền ngoài xa
Chiếc thuyền ngoài xa

Nguyễn Minh Châu đã đề đạt một nghịch lí của cuộc sống: khung cảnh thiên nhiên thì toàn bích nhưng cảnh tượng đời thường thì tăm tối, đáng bi đát.

Lần thứ nhị chứng kiến cảnh bạo hành, Phùng chạy đến bênh vực người thanh nữ. Lão đại trượng phu tấn công anh bị thương. Anh được đưa về trạm y tế của tòa án huyện và tình cờ anh đã được nghe người thiếu phụ xấu số kể về gia đạo của mình. Phùng và Đẩu lắng nghe với sự cảm thông và thương xót thật sự.

Sau khi thấy các biện pháp giáo dục, răn nạt người chồng không có kết quả, Đẩu với tư cách là chánh án đã mời người thiếu nữ đến tòa án để bàn luận về vấn đề này. Tuy đây là lần thứ nhị được mời đến tòa, nhưng mà người đàn bà vẫn có vẻ sợ sệt, lo âuban đầu, chị ta chỉ dám ngồi ở góc tường, Đẩu mời lần nữa mới rón rén tới ngồi ghẹ vào mép chiếc ghế và cố thu người lại. Khi nghe vị chánh án hòi: Thế nào, chị đã nghĩ kĩ chưa? Thì người thiếu phụ ngẩng lên nhìn rồi lại cúi mặt xuống đáp nhò: Thưa …

Chánh án Đẩu tưởng người đàn bà hiểu được ý mình nên có thái độ thân thiết và thành tâm hơn: Đẩu gật đầu. Anh đứng dậy. tự nhiên anh rời chiếc bàn tới đứng vịn vào lưng ghế người thiếu nữ đang ngồi, giọng trở nên đầy khó chịu, khác hẳn với giọng một vị chánh án: – Ba ngày càng trận nhẹ, năm càng ngày càng trận nặng. Cả nước không có một người chồng nào như hắn. Tôi chưa hỏi tội của hắn nhưng mà tôi chỉ muốn bảo ngay với chị: Chị sống không nổi với cái lão đàn ông vũ cu li ấy đâu! Chị nghĩ thế nào?

Đẩu khuyên chị ta nên li hôn để khỏi bị lão chồng hành hạngược đãicó nhẽ Đẩu tin rằng giải pháp mình đưa ra là đúng,  sau buổi thủ thỉ thì mọi lí lẽ của anh ta đều bị người phụ nữ khốn khổ ấy bác bỏ.

Vị chánh án vừa chấm dứt lời thì người thiếu nữ lo lắng ngước lên nhìn rồi lại cúi mặt xuống. Chị ta chắp tay vái lia lịa và xưng con với Đẩu: Con lạy quý tòa… Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tầy con cũng được, đừng bắt con bỏ nó… Đẩu kinh ngạc bật hỏi: Sao, sao? Tỏ vẻ không hiểu được sự trớ trêu đó. Còn Phùng, sau câu nói của người thiếu phụ, anh cảm thấy gian phòng ngủ lồng lộng gió đại dương của Đẩu tự nhiên bị hút hết không khí, trở thành ngột ngạt quá.

Khi nghe vị chánh án đang gọi mình bằng chị đột chuyển sang gọi bằng bà và nói rõ chủ trương kêu gọi hòa thuận – tức thị đồng ý với sự cầu xin của mình thì người thiếu nữ ngơ ngác hết nhìn Đẩu lại nhìn Phùng. tới lúc hiểu ra, chị ta liền đổi mới cách xưng hô, tự xưng là chị, gọi Đẩu, Phùng là các chủ bằng giọng điệu đon đả, chân tình: Chị cám ơn các chú!… Đây là chị nói thành thực, chị cảm ơn các chú. Lòng các chú tốt,  các chủ đâu có phải là người làm ăn… thành thử các chủ đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam , khó nhọc…

Rồi chị ta hàn ôn về chuyện lấy chồng của mình. Thời trẻ, bởi xấu gái nên chị không được ai để mắt tới. Rồi chị có mang với anh chàng làm nghề tấn công cá cục tính nhưng hiền hậu lắm,… nghĩa là lão chồng hung hãn hiện giờ.

Chị ta than vãn về gia cảnh nghèo khổ, chiếc thuyền lưới vó thì quá nhỏ hẹp. Chị lại đẻ nhiều quá, nuôi không xuể. vì thế  ra nông nỗi: …bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra tấn công, cũng như nam nhi thuyền khác uống rượu… Giá  lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi thế hệ xin được với lão… đưa tôi lên bờ nhưng mà đánh…

Đẩu và Phùng đã lắng nghe chị ta nói về nỗi khó nhọc của người đàn bà trên một chiếc thuyền tấn công cá không có nam nhi, nhất là những khi biển động. Giọng nói của chị ta như giãi bè cánh, mong được sự san sẻ của người nghe: Mong các chú cách mệnh cảm thông cho, đám thiếu nữ hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người con trai đổ chèo chống khi phong ba, đó cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời hiện ra người thanh nữ là để đẻ con, rồi nuôi con cho tới khi khôn lớn thành ra phải gánh lấy cái khổ. thiếu nữ ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lỗi thời. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó Ị

Vẻ mặt của người thiếu phụ bớt sầu não phần nào khi kể rằng trong cuộc sống lam bầy, cực nhọc, nhiều khi vẫn có nụ cười. Ấy là khi thê thiếp chồng con cái sống hòa thuận vui mắt, vui nhất là lúc nhìn đàn con được ăn no.

Chứng kiến cảnh người chồng vũ phu đánh đập người hiền thê một cách tàn ác và nghe lời kể của nạn nhân, Phùng và Đẩu đột nhiên nhận ra nghịch lí thứ nhị của tình huống: Người hoàng hậu thường xuyên bị chồng tấn công đập, ngược đãi; nhưng mà vẫn nhẫn nhục cam chịu, quyết không bỏ chồng và lại còn bênh vực lão. Người chồng vẫn có trách nhiệm với gia đình nhưng mà ngày ngày cứ quen thói hành hạ hiền thê.

Tất cả những điều trên ảnh hưởng đến Đẩu và Phùng, khiến họ có sự thay đổi trong nhận thức, nghĩ suy và riêng Phùng đã có những phát hiện bất thần về quan hệ giữa hiện thực đời sống và nghệ thuật.

Trong Chiếc thuyền – ngoài xa, tình huống truyện giống như một vòng tròn đồng tâm nhưng nghệ sĩ Phùng cũng như chánh án Đẩu đều phải quay theo để rồi có được khoảnh khắc giác ngộ về thực chất của cuộc sống và vỡ đáng ra nhiều điều nhưng trước kia họ chỉ suy nghĩ một chiều hoặc chưa bao giờ nghĩ tớichả hạn như đằng sau cái vô lí lại là cái hợp lý. Chuyện người thiếu phụ lam  bị chồng hành hạ man rợ thường xuyên là bất hợp línhưng mà người thanh nữ ấy không muốn bỏ chồng lại rất có lí. Vấn đề tưởng chừng dễ chơi hóa ra lại chất chứa nhiều điều phức hợp.

Phùng và Đẩu có nghề nghiệp khác nhau: một là nghệ sĩ, một là chánh án,  sự thay đổi nhận thức của họ lại giống nhau và đều lên đường từ tấm lòng hiền, từ mục tiêu tốt đẹp. Sau khi nghe câu chuyện của người phụ nữ hàng chài, cả nhị đều quá bất ngờ, ngỡ ngàng, rồi vỡ ra nhiều điều thế hệ mẻ: Cuộc đời này đầy rẫy tình huống oái oăm nhưng sách vở chưa nói tới; còn có nhiều góc mệnh chung trong tâm hồn con người nhưng nghệ thuật chưa đề cập đến.

Là một chánh án, Đẩu vừa làm phận sự là người đại diện cho quy định vừa thực hành mệnh lệnh của trái tim. Anh muốn đánh tháo người thanh nữ khỏi những trận đòn hung ác của lão chồng bằng lời khuyên li hôn. Anh tin lời khuyên của mình là đúng nhưng anh đã lầm. thuở đầu, Đẩu tưởng li dị là cách giải quyết kết thúc điểm được sự bạo hành, là cứu vớt được người đàn bà xấu sốnhưng nghe chị ta hàn huyên thì anh thấy quan hệ hiền thê chồng của họ tinh vi hơn nhiều. Từ đó, anh hiểu ra rằng: Muốn giải quyết những vấn đề tinh vi của cuộc sống, không chỉ dựa vào nhã ý, vào pháp luật hoặc lí thuyết sách vở, nhưng mà phải thấu hiểu và cần có giải pháp thiết thực. Hóa ra lòng tốt của anh là lòng tốt phi thực tiễntri thức sách vở  anh đã được học biến thành bất nghĩa trước những lí lẽ mộc mạc nhưng thâm thúy của người thiếu nữ thất học. Sự đầm ấm của gia đình và mai sau của những đứa con buộc chị ta phải câm im và chịu đựng tất cả. Chị ta chỉ có một nguồn yên ủi độc nhất vô nhị là cuộc sống của mình đâu phải chỉ toàn là những trận đòn tàn khốc của chồng, nhưng còn có những giây phút hạnh phúc như khi vợ chồng hòa thuận hoặc khi nhìn đàn con được ăn no.

Là người tính giải ngũ về làm chánh án tòa án huyện lãnh hải, Đẩu vẫn giữ nguyên chất quân nhân thẳng thắnthân mật chống lại cái độc ác, cái xấu. căm phẫn trước sự bạc đãi của người chồng, xót thương người hoàng hậu bị bạo hành ba ngày càng trận nhẹ, năm ngày một trận nặng nên anh đã đi ngược với phương châm lấy hòa giải làm đầu Ngoài ra giải quyết các vụ án li hôn  bảo thẳng với người  bà: Chị không sống nổi với lão nam nhi vũ cu li ấy đâu! Anh thực thi pháp luật bằng lí thuyết sách vở và những qui định đạo đức. Chính vì thế  anh đã phán quyết có phần đơn giản trước cảnh ngộ khác biệt của người thanh nữ hàng chài. Đáp lại lòng tốt của anh, người thanh nữ đã tế sống anh và nài nỉ xin tòa đừng bắt con bỏ nó. Người thanh nữ dân chài thất học nhưng bằng sự từng trải sâu sắc đã khiến một cái gì vừa thế hệ tan vỡ ra trong đầu vị Bao Công phố huyện. Có thể Đẩu mở màn hiểu ra rằng muốn giúp nhân loại thoát khỏi cảnh sống đau khổám muội thì cần phải có những biện pháp thiết thực chứ không phải chỉ là thiện chí hoặc các lí thuyết xinh tươi nhưng xa vắng thực tiễn. Câu chuyện của người thiếu phụ giúp chúng ta hiểu rõ sự thực về nguyên cớ bi kịch bạo hành trong gia đình, đó là cảnh nghèo đóithuyệt vọng trong cuộc sống. đồng thời, chúng ta cũng hiểu sâu hơn về đức hi sinh cùng tâm lí của người đàn bà công tích trong mọi nghịch cảnh của cuộc đời.

Sau khi chứng kiến cuộc rỉ tai giữa người thiếu nữ hàng chài và chánh án Đẩu, Phùng hốt nhiên nhận ra nhiều điều. Cái đẹp của ngoại cảnh có khi che từ trần cái xấu của đời sống. ban đầu, Phùng ngất ngây trước vồ đẹp thơ mộng, ảo huyền của chiếc thuyền ngoài xa. Về sau, anh nhận ra rằng cái vẻ đẹp bên ngoài đó đã che giấu thực tế nhức nhói bên trong. trái lại, cái xấu cũng có thể lấn lướt cái đẹp. tò mò sâu về cảnh người thiếu phụ hàng chài, Phùng lại thấy thực tại nhức nhói đã khiến cho những nét đẹp của nhân loại bị lu mờ. Từ mối quan hệ phức tạp ấy, Phùng suy ngẫm và rút ra nhận xét: Để hiểu được bản chất của đời sống thì người nghệ sĩ chẳng thể nhìn nhận một cách nông cạnđơn giảnnhưng phải có cái nhìn đa chiều, tỉnh ngủ và sâu sắc. Phùng đã phát hiện ra những vẻ đẹp khác ẩn chứa đằng sau những bức ảnh và anh đã bỏ nhiều lao động mới chụp được. Nó không toàn bích như tấm ảnh chiếc thuyền ngoài xa nhưng phản ảnh vẻ đẹp của đời thường đa đoan, đa sự. Người nghệ sĩ đừng bao giờ dùng cái nhìn đơn điệu, một chiều trước cuộc sống vốn phức tạp và bí ẩn. Nghịch lí cuộc đời vẫn luôn là điều thách thức đối với mỗi chúng ta nên đừng bởi khát khao Cái Đẹp nghệ thuật nhưng quên đi hiện thực, bởi nghệ thuật chân chính được khơi nguồn từ cuộc đời và được sáng phát triển bởi cuộc đời. Trước khi là người nghệ sĩ biết rung động trước Cái Đẹp thì hãy là loài người biết yêu, ghét, vui, bi lụy trước mọi lẽ thường tình, biết hành động do những điều tốt đẹp của cuộc sống.

sự thật trần truồng chứa đựng bên trong Chiếc thuyền ngoài xa chắc chắn đã làm cho cách nhìn, cách nghĩ và giác quan nghệ thuật của Phùng thay đổi. Bức ảnh sự thế đã được Nguyễn Minh Châu phác họa, được nhà nhiếp ảnh chứng kiến và bấm máy thật giàu ý nghĩa. Nghệ thuật hướng về Cái Đẹp nhưng mà chẳng thể là sự lừa dối. Lãng mạn hóa cuộc đời, bôi hồng tô son hiện thực cuộc đời là điêu trá và bất nghĩa Dường như hiện thực cuộc đời còn nhiều mồ hôi và nước mắt.

Phùng bàng hoàng nhận ra sau cảnh đẹp như mơ của chiếc thuyền ngoài xa là bao nhiêu điều trái ngang, xót xa. tình huống truyện được tạo nên bởi sự tương phản giữa vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa với sự trái ngang trong gia đình hàng chài.

Chính gánh nặng mưu sinh chồng chất trên vai đã biến người chồng thành kẻ vũ cu li và khiến người thê thiếp do thương con,  sự nghiệt vấp ngã của nghề đi biểnbởi vì cảnh ngộ sống thiếu thốn trên thuyền và nhất là bởi vì sự thấu hiểu người chồng hiền lành nhưng cục tính nên đã nhẫn nhục chịu đựng những hành động tàn nhẫn của chồng.  người mẹ ấy không biết là mình đã làm thương tổn tâm hồn những đứa con.

Thằng Phác bởi vì thương mẹ, bênh vực mẹ nhưng mà thành ra căm ghét chính phụ thân đẻ của mình.IFrame

Phùng cay đắng nhận ra thảm kịch và cái ác hiểm lộng hành trong gia đình thuyền chài kia như thứ thuốc rửa lạ lùnglàm cho những thước phim thần diệu  anh dày công chụp được bỗng nhiên hiện hình kinh khủng, ghê sợ. Giống như chiếc thuyền ngoài xa có vẻ đẹp ảo huyền trong sương sớm, khi ra khỏi khoảng cách xa xôiảo huyền hoặc phơi mình dưới ánh mặt trời thì sẽ trở nên xấu xí, bình thường.

Sau khi chạm chán và nghe người phụ nữ bất hạnh nói về chính mình ở tòa án huyện thì Phùng mới vỡ lẽ đáng ra nhiều điều về nhân loại và cuộc sống bao quanh. Anh đã hiểu vì sao người thiếu nữ ấy cam chịu đến nhẫn nhục, cắn răng bình thường sống với người đại trượng phu coi việc tấn công hiền thê như phương thức độc nhất vô nhị để giải tỏa khổ đau, uất ức. thì ra, trên thuyền rất cần có một người nam nhi  nhiều lúc biển động, sóng béo gió cả.

Vả lại, ông trời hình thành người phụ nữ để đẻ con và nuôi con lớn khôn. Người hoàng hậu cần có một người chồng để cùng làm lụng nuôi con. Chị ta hiểu rất đúng rằng chỉ bởi đói nghèoquẫn trí nhưng mà chồng mình hóa ra cường bạo. Tình thương con và lòng vị tha khiến chị quên đi nỗi đau miên man như sóng biển, còn niềm hạnh phúc hiếm hoi như châu ngọc thì chị giữ lấy làm nguồn an ủi: Trên thuyền cũng có lúc phi tần chồng con cái liên hiệp sung sướng,… Chị nói thật lòng: Vui nhất là lúc ngồi nhìn bầy con được ăn no.

Câu chuyện khép lại bằng kết quả chuyến đi thực tại của Phùng. Bức ảnh Chiếc thuyền ngoài xa được đưa vào bộ lịch phong cảnh hồ và được bình chọn rất cao.

Những tấm ảnh tôi mang về, đã được chọn lấy một tấm… chẳng những trong bộ lịch năm ấy nhưng mãi mãi về sau, tấm ảnh chụp của tôi vẫn còn được treo ở nhiều nơi, nhất là trong các gia đình sành nghệ thuật. lạ thường, tuy là ảnh đen trắng nhưng mà mỗi lần ngắm kĩ, tôi vẫn thấy hiện lên cái màu hồng hồng của ánh sương mai lúc bấy giờ tôi nhìn thấy từ bãi xe tăng hỏng, và nếu nhìn lâu hơn, bao giờ tôi cũng thấy người đàn bà ấy đang bước ra khỏi tấm ảnh, đó là một người thiếu phụ vùng biển cao to với những đường nét thô kệch, tấm lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt đầmgương mặt rỗ đã nhợt trắng  kéo lưới suốt đêm. Mụ bước những bước lờ lững, bàn chân giậm trên mặt đất kiên cố, hòa lẫn trong đêm đông…

Với Phùng, có thể coi đây là một chuyến đi có ý nghĩa phát hiện và thức tỉnh: chiếc thuyền nghệ thuật thì ở ngoài xa, ẩn hiện trong sương đui, còn sự thật cuộc đời thì lại trần trụi và ở ngay trước mắt. Qua đó, chúng ta thấy chân lí cuộc đời có lúc, có nơi không phải là chân lí nghệ thuật. Điều đó thể hiện ở chi tiết mỗi khi Phùng nhìn ngắm và trải nghiệm vẻ đẹp của bức ảnh, anh đều cảm thấy người thiếu nữ ấy đang bước ra khỏi tấm ảnh.

Qua truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu đã nêu lên bài học về cái nhìn đa diện, cái nhìn mày mò trong sạch tạo nghệ thuật đối với các nghệ sĩ chân chính. Từ tình huống truyện có ý nghĩa khám phá, phát hiện về sự thật đời sống và qua sự thay đổi nhận thức của Phùng, của Đẩu, tác giả đã khẳng định mối quan hệ giữa nghệ thuật và hiện thực. Theo ông, trách nhiệm của người nghệ sĩ là phải phát sinh ra bản chất của cuộc đời.

Cái Đẹp, cái Thiện trước hết phải là sự sống động, Cuộc sống vốn phức hợp, chúng ta không thể dễ chơiqua quýt khi nhìn nhận nhân loại và cuộc sống nhưng mà cần có cái nhìn tỉnh táosâu sắc cùng với sự tìm tòi, phát hiện để hiểu đúng thực chất của nó.

Trên đây là 5 mẫu phân tích bài Chiếc thuyền ngoài xa, mong rằng bài viết này sẽ hữu ích cho các bạn đang tìm kiếm về phân tích bài thơ trên

Xem thêm:

Phép đối xứng trục

0 0 votes
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Khoa Y Dược Hà Nội tuyển sinh chính quy

Bài viết mới nhất

Thi trắc nghiệm online
https://tintuctuyensinh.vn/wp-content/uploads/2021/11/Autumn-Sale-Facebook-Event-Cover-Template-1.jpg
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x